Với Nguyễn Thuỳ Linh, văn hoá truyền thống không phải là điều gì xa xôi, mà là những ký ức đã hiện diện từ rất sớm — trong những câu chuyện dân gian được nghe khi còn nhỏ, trong những lần theo gia đình đi xem, đi trải nghiệm. Những điều tưởng chừng giản dị ấy dần lắng lại, trở thành một phần trong cách cảm nhận và nhìn nhận thế giới.
Từ nền tảng ký ức đó, việc tìm lại và chuyển hoá các chất liệu văn hoá quen thuộc trong sáng tác đến một cách tự nhiên. Hai tác phẩm “Thủ tục hoàn trả” và “Sắt thiêng”, được thực hiện cho không gian Nhà hát Múa rối nước Tây Hồ, là sự tiếp nối của dòng chảy ký ức ấy — nhưng được kể lại bằng ngôn ngữ điêu khắc đương đại.
Hình ảnh từ các tích truyện “Lê Lợi trả Gươm” và “Thánh Gióng” không còn được tái hiện theo lối kể quen thuộc, mà được chắt lọc ở phần tinh thần. Từ đó, các biểu tượng được chuyển hoá một cách lặng lẽ qua hình thức và chất liệu, tạo nên những tác phẩm vừa gợi nhớ, vừa mở ra những cách cảm nhận mới về truyền thống.







